TẠI SAO TÔI LẠI YÊU EM VỊT CON XẤU XÍ

Chương 31: Ngoại Truyện 3Buổi trưa trời nóng hừng hực, tôi đang tần ngần vùi đầu vào mớ đề thi Đại Học chất cao như núi thì chợt tiếng chuông điện thoại reo, đầu dây bên kia, một giọng nói trong trẻo vang lên: – Hà Vy đấy phải không? Là Hạnh Như đây, mình gặp mặt một chút nhé? – Ờ, cũng được – Tôi ngán ngẩm nhìn mớ đề thi chất đến nỗi muốn lên tới cổ mình – Nhưng phải nhanh đấy nhé, tôi không có thời gian đâu. – Ừ tôi biết rồi, quán café gần trường nhé! Chiếc taxi dừng lại ở quán café quen thuộc, tôi lững thững bước xuống, đập vào mắt tôi là một cô gái xinh đẹp tóc xõa ngang vai. Hạnh Như thấy tôi vào mỉm cười thật tươi: – Hà Vy! Đây này! Tôi ngồi xuống ghế, thở hổn hển: – Có chuyện gì thế? Nàng định không muốn ta thi Đại Học à? Có biết ta sắp điên lên vì mấy cái đề Đại Học hay không? – Còn thi với thố gì nữa? – Hạnh Như bật cười. – Thế không thi thì sau này làm gì mà có cơm ăn? – Tôi thở dài nhìn Hạnh Như – Cậu thấy đấy, thời đại bây giờ không có bằng Đại Học thì chẳng làm được tích sự gì cả. – Có đấy! Có một công việc mà không cần phải bằng cấp gì cả, vẫn có cơm ăn, vẫn có áo mặc, có khi còn “lời ra” nữa là… – Hạnh Như cười mỉm trông thật… đáng nghi. – Việc gì cơ? – Tôi ngơ ngác. – Cứ ngoan ngoãn mà về làm vợ Thanh Phong đấy! chẳng phải hợp lý sao? Ngẫm nghĩ hồi lâu, suy đi tính lại, tôi cảm thấy câu nói của Hạnh Như rất … logic và hợp lý. Tôi gật gù: – Ừm, cũng có lý, nhưng… cậu nói, “lời ra” là… dư lào? – À! – Hạnh Như cười .. ranh mãnh – Thì “lời ra”…là lời cả một đội bóng ^^! – Thế là thế nào nhỉ? – Tôi vẫn ngơ ngơ ngáo ngáo như con ngố  – Ái chà, cậu chậm hiểu quá đi mất! muốn biết thì về hỏi Thanh Phong đi nhé! – Hạnh Như liến thắng – Mà này, tôi hẹn cậu ra là để nói với cậu tí chuyện. Tôi ngây ngô nhất thời chưa tiếp thu được nhưng gì mà Hạnh Như vừa nói nên lảng qua chuyện khác: – Ờ, chuyện gì? – Chuyện cậu và Thanh Phong quen nhau đã truyền đến tai Thanh Nam, tội anh ấy quá. Dạo này thấy Thanh Nam không tập trung làm gì hết. – Ơ.. tôi… Tôi ngây người ta trong chốc lát. Đúng rồi, sao tôi không để ý đến cảm nhận của Thanh Nam nhỉ? Sao tôi lại có thể vô tình như vậy chứ? Nhưng… nhưng…. Mà… chẳng phải… hai người họ… – Suốt 2 năm ở Mỹ, Thanh Nam vẫn lạnh lung với tôi Hà Vy à, tôi biết tôi có lỗi với mọi người nhiều lắm nên không dám bắt chuyện với anh ý. – Chẳng phải… lúc trên sân bay về, hai người đang rất hạnh phúc sao? – Hạnh phúc gì chứ? Đó là phản ứng bình thường của anh ý thôi! Hà Vy à, trước kia tôi cứ ngỡ tình cảm với tôi như một trò hề. Tôi thừa nhận trước kia tôi có lợi dụng Thanh Phong, sau đó tôi lại lợi dụng sang Thanh Nam, nhưng mà sau một khoảng thời gian tôi nhận ra, tôi yêu Thanh Nam thật lòng. Thế nhưng đã muộn… muộn hết rồi Hà Vy à! – Giọng Hạnh Như trầm xuống – Tôi cứ ngỡ sau 2 năm không gặp cậu, Thanh Nam sẽ có thể quên cậu, nhưng tôi đã lầm, tôi đã sai rồi Hà Vy à… sao ông trời cho tôi còn cơ hội sống sót làm gì để giờ đây tôi phải đau khổ như thế chứ? Mắt Hạnh Như chợt đỏ, tôi lại nghe đau nhói trong tim. Hỡi thế gian tình là gì mà lại khiến người ta đau khổ đến thế cơ chứ? – Hạnh Như – Tôi nắm lấy bàn tay Hạnh Như – Đừng buồn nữa, rồi Thanh Nam sẽ hiểu được tình cảm của cậu thôi… – Tôi cũng mong là vậy…. – Hạnh Như lau vội nước mắt – Tôi nợ cậu rất nhiều rất nhiều lời xin lỗi… Hà Vy nè, sau này đám của cậu và Thanh Phong cho tôi làm phù dâu nhé? Tôi hơi bất ngờ. Đám cưới ư? Sao tôi nghe mong manh quá! Tôi và Thanh Phong quen nhau chưa đầy 1 tháng, nhắc đến chuyện đám cưới bây giờ có phải là quá xa vời không? Điện thoại chợt reo, cái tên OX ẩn hiện sau ánh đèn của điện thoại, tôi vội vã bắt máy: – Em nghe nè! – Nói cho anh biết, Hạnh Như lại gieo rắt chuyện gì không tốt lành vào em à? – Thanh Phong! Anh đang ở đâu? Sao anh lại biết? – Tôi ngơ ngác nhìn xung quanh. – Em không cần biết anh đang ở đâu. Em chỉ cần biết anh luôn theo em, như thế là đủ, em nghe đây, không cần phải nghe những gì mà Hạnh Như nói, em biết chưa? – Thanh Phong, Hạnh như không phải… Tôi chợt đơ cứng họng, Hạnh Như đang nhìn tôi không chớp mắt. OH MY GOD!!! Tôi lại rơi vào tình huống khó xử rồi… – Tôi biết tôi không thể nào chuộc lại lỗi lầm cho mình… tôi xin lỗi…. Hạnh Như chạy vụt đi, tôi chỉ biết ngồi đấy thẫn thờ…

Bạn đang xem: Tại sao tôi lại yêu em vịt con xấu xí

Chia sẻ truyện Tại sao tôi lại yêu em, vịt con xấu xí – chương 32 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tại sao tôi lại yêu em, vịt con xấu xí

*

Đang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !

Xem thêm: Tại Sao Không Đổi Được Mật Khẩu Wifi, #1 Không Đổi Được Mật Khẩu Wifi Tp Link Vì Sao

Các bạn đang đọc truyện Tại sao tôi lại yêu em, vịt con xấu xí – chương 32. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!