Betcha Là Gì

Chương 16

Anze ngồi xuống sát bên cạnh, lo lắng hỏi, “Có chuyện gì không ổn sao?”

“Mọi thứ vẫn rất ổn.” Johann đưa ngón cái xoa xoa điểm giữa chân mày mình, lắc đầu đáp. “Chỉ là vào mấy dịp như thế này, tôi lại hay nhớ lại chút chuyện cũ.”

“Âu cũng là khoảng thời gian tốt để hoài niệm.” Anze trầm giọng gật gù.Bạn đang xem: Betcha là gì

“Ừ.”

“Em đang nghĩ về cô ấy phải không?”

“Sao…?”

“Mẹ của Herbert.” Anze bình thản giải thích cho câu hỏi bạo gan của mình, giọng nói nhẹ nhàng không có chút gì ghen tuông hay giận dữ như người kia tưởng tượng. “Em đang nhớ cô ấy, đúng chứ?”

Johann quay qua nhìn người kia ít lâu, một chút mặc cảm tội lỗi nhói lên trong lòng rồi lại nhìn xuống chân mình. Ông ấy nuốt nước bọt, cổ họng bỗng chốc khô đi. Thở dài, Johann thừa nhận, “Phải.”

“Cô ấy là người như thế nào?” Anze hỏi, ánh mắt vẫn không rời người đàn ông bên cạnh. Johann ngước nhìn ông một cái khó hiểu, ông ta liền mỉm cười nhẹ nhàng, “Qua những gì em nói, tuy chỉ là vài lời kể ít ỏi thôi, tôi cũng biết được em yêu cô ấy rất nhiều.”

Johann nghe vậy, bèn ngậm ngùi, “Người đầu tiên giúp tôi hiểu được cảm giác yêu.”

“Cô ấy tên là gì?”

“Katalin.”

“Tôi đoán cô ấy cũng đẹp như cái tên đó.” Anze nói, rồi ngạc nhiên khi Johann rút trong túi áo mình ra một bức ảnh cũ đưa cho ông. Ánh sáng từ dây đèn Giáng Sinh yếu ớt, nhưng Anze vẫn trông rõ được một gương mặt hơi tròn trĩnh phúc hậu với mái tóc dài sáng màu, và một nụ cười có thể khiến người khác nhìn vào cảm thấy ấm áp. Johann gượng cười, nói:

“Herbert giống mẹ nó lắm, đúng không?”

“Phải.” Anze nhỏ nhẹ, nhìn kỹ lại người phụ nữ trong tấm hình. Herbert ngoài chiều cao ra quả thật không còn vẻ ngoài nào giống bố, từ mái tóc trắng đến đôi mắt màu nâu lục đều thừa hưởng từ mẹ.

Bạn đang xem: Betcha là gì

“Cũng hay cười và cứng đầu như cô ấy.” Johann nói thêm.

“Em cũng cứng đầu.” Anze khẽ trêu, làm người kia phải bật cười chút đỉnh. Johann không phàn nàn gì, chỉ tiếp:

“Đó là bức ảnh tôi thích nhất của của ấy. Giữ nó bên mình suốt khoảng thời gian ra chiến trường cho đến khi trở về.”

Johann đầu hơi ngửa về sau, nhớ lại. “Đó là một câu chuyện dài.” Ông ấy nhắm mắt hít thở rồi lại mở mắt ra. “Thật sự thì, hôn nhân giữa tôi và cô ấy là do sắp đặt sẵn.”

“Thật sao?”

“Bố tôi là một người cổ hủ.” Johann lãnh đạm nhún vai. “Nhưng dù gì thì, tôi cũng yêu cô ấy thật lòng. Mến từ cái nhìn đầu tiên.”

“Cô ấy trông thật sự rất dễ mến.”

Johann nghe vậy liền mỉm cười. “Lúc đó tôi mới hai mươi lăm. Còn cô ấy vừa vào đại học. Katalin thoạt đầu rất sợ tôi, cô ấy bảo vì tôi ít khi nào cười. Vậy mà cuối cùng cô ấy lại là người chủ động trong mọi chuyện.” Nói đến đây, hai bờ vai ông ấy khẽ bật nảy giữa một tiếng cười giòn nhưng nhỏ. “Tôi vụng về hơn cô ấy nhiều lắm.”

Anze không nói gì, chỉ chăm chú lắng nghe. Johann kể tiếp:

“Chúng tôi quen được một năm thì chiến tranh nổ ra. Cô ấy đã thật sự đợi tôi về, lại còn cố gắng sống rất tốt. Một năm sau thì chúng tôi có con.”

“Herbert…”

“Phải.” Johann gật đầu. “Tên của nó cũng là do cô ấy đặt. Tôi thật sự không thể từ chối cô ấy điều gì cả.”

“Nếu là tôi, có lẽ tôi cũng sẽ làm giống như em.” Anze nói.

Xem thêm: Cách Kết Nối Wifi Cho Laptop Vaio Đơn Giản, Dễ Thực Hiện, Cách Bật, Tắt Wifi Trên Laptop Cực Nhanh

“Herbert sinh ra khỏe mạnh, đó là ngày hạnh phúc nhất đời tôi.” Đến đây, giọng Johann có chút vỡ ra, như thể ông ấy đang cố kiềm lại một tiếng nấc. “Nhưng chỉ trong một năm, sức khỏe của Katalin yếu đi rõ rệt… Đáng lẽ tôi phải biết từ sớm, rằng đề kháng của cô ấy không tốt, nếu đến bệnh viện sớm hơn thì có lẽ cô ấy đã có thể qua khỏi.”

“Tôi rất tiếc…”

“Cô ấy gắng gượng được thêm một năm trong bệnh viện. Sốt li bì, đến những ngày cuối cùng thì cô ấy đã không còn nhìn rõ được mặt tôi nữa. Thuốc không có tác dụng, chúng tôi đã chạy chữa khắp nơi, nhưng bệnh viện thì bảo họ chỉ có thể làm đến đó.”

Nói đoạn, ông ấy khẽ nấc lên một tiếng run rẩy, nhưng không có giọt nước mắt nào chảy ra. Anze không nói gì, chỉ nắm lấy tay Johann, siết nhẹ. Ông ta đã nghĩ người kia cần chút thời gian để bình tâm trở lại, nhưng Johann chỉ trong chốc lát nắm lại tay ông, khẽ kéo.

“Đi với tôi.” Johann nhỏ giọng nói, ánh mắt nhiều phần nài nỉ hơn là ra lệnh. “Tôi cần cho ông biết chuyện này.”

“Nói ở đây không được sao?” Anze hỏi, nhận thấy cả căn nhà đều đã say giấc. Nhưng Johann chỉ lắc đầu, một mình đứng dậy.

“Không.” Ông ấy ngắn gọn đáp, rồi rảo bước đến giá treo lấy áo khoác và khăn choàng. Anze theo sau, hồi hộp hỏi:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!